Tuổi học trò-cái tuổi hồn nhiên, trong sáng
với biết bao kỉ niệm vui buồn, những sự ngỗ nghịch đáng yêu và cả những hạnh
phúc khi cắp sách tới trường. Mỗi người khi lớn lên có lẽ đều để lại những dấu
ấn riêng cho mình về khoảng thời gian đẹp nhất trong đời ấy. Tuổi học trò với
những mộng mơ, những lo âu bất chợt, những ý tưởng chợt đến rồi chợt đi. Tất cả
đều được vun đắp và lớn lên dưới mái trường thân yêu, nơi ta luôn có bạn bè và
thầy cô bên cạnh sẻ chia những vui buồn cùng ta.
Thầy cô, chỉ với hai tiếng
ngắn ngủi thôi mà sao chúng em cảm thấy thiêng liêng và cao quý đến vậy. Có lẽ
rằng, chính sự yêu nghề, yêu trẻ thơ đã ngấm sâu trong lòng mỗi thầy cô. Thầy
cô là những người dẫn đường chỉ lối cho chúng em vững bước trên con đường đầy
hoài bão phía trước, là người chắp cánh những ước mơ cho chúng emđên một tương
lai rạng ngời
Thầy
cô là người luôn dành tất cả mọi yêu thương cho đứa học trò của mình, kể cả những
đứa học trò mà luôn làm mình phát bực la lớn lên và mời đi ra khỏi lớp. Thậm
chí có thể là đình chỉ học môn đó một tuần cũng có.Thầy cô là người luôn phải
chịu đựng bởi bao trò tai quá mà những đứa học trò gây ra, hay thường là những
vị cứu tinh của những học sinh bị bắt nạt. Có thể nói thầy cô như là những thần
tượng của học trò, hay là người cha, người mẹ thứ hai vậy.Thầy cô là người đã dạy
con nét chữ đầu tiên để rồi sau này, khi con lớn hơn một chút, con mới hiểu sự
ân cần của cô, khi cầm tay con uốn từng nét chữ không chỉ đơn thuần là dạy con
biết viết, mà nết người của con cũng bắt đầu từ những nét chữ A,B,C. Là người
mà phải thức cả đêm để viết lại và cảm nhận bài văn thầy phê “cảm nhận còn hời
hợt” bằng tất cả tình cảm, vốn sống của mình. Tất cả những gì thầy cô làm là chỉ
mong học sinh của mình sẽ tốt hơn, trưởng thành hơn.Khi màn đêm buông xuống, tiếng kim đồng hồ tích tắc điểm nhịp thời
gian cũng là lúc mọi vật chìm trong giấc ngủ! Bên ánh đèn, bên chồng giáo án,
bên những bài kiểm tra còn chờ phê điểm, cô giáo em chưa được nghỉ
ngơi, cô vẫn miệt mài chuẩn bị cho bài giảng ngày mai lên lớp…Nhớ ngày
20/11 năm xưa, chắc ai cũng trải qua cái thời mà đòi mẹ phải mua quà để đi tặng
thầy cô cho bằng được nhưng nỗi khổ là không dám đi một mình, lần nào cũng phải
mẹ kè kè đi ,lúc đó nhỏ có biết nói gì đâu thấy bạn đi mình cũng đi cho bằng được.
Quà 20/11 lúc xưa cũng chỉ là dầu gội, bột ngọt, sữa hay cuốn sổ và cái bút,
nhà có điều kiện hơn thì xấp vải cho thầy cô may đồ để đi dạy. Lớn lên cấp hai
thì đã biết đường đi mua quà cho thầy cô, nhưng đến lúc tặng thì run cầm cập, gặp
thầy cô ở trường suốt không sao cả nhưng mà gặp riêng thầy cô thì không dám đến.
Nhớ lúc đi tặng quà thì vừa vào phòng, thấy thầy cô là tặng cho thầy cô rồi nói
một câu ngắn gọn: "Mừng Cô (Thầy) 20 tháng 11 vui vẻ" rồi chạy cái
vèo ra ngoài, để thầy cô phải chạy ra gọi học trò quay trở lại ngồi chơi, nhưng
cũng chỉ ngồi được 5 phút rồi "Cô (Thầy) cho em xin phép ạ". Đến hôm
sau vẫn còn không dám gặp thầy cô.Bánh xe thời gian cứ quay lặng lẽ, chúng tôi
dần trưởng thành sau mỗi bài học, sau những buổi đứng lớp của các thầy các cô.
Nhớ lắm tà áo dài thướt tha của cô, dáng đi nghiêm trang mà thân thiện của thầy.
Nhớ lắm những bài học làm người, những tri thức khoa học mà mấy năm qua tôi được
học nằm lòng. Một năm qua đi, chúng tôi lại phải chào tạm biệt những người thầy,
người cô để bước tiếp sang lớp mới, học thêm những bài học mới. Lòng chúng tôi
lại bồi hồi khi nhìn thấy hình bóng thân yêu của những người thầy người cô mà
xưa kia đã giảng dạy chúng tôi bằng một tấm lòng tận tụy. Và mỗi năm cứ đến
ngày 20/11, toàn thể học sinh trên khắp đất nước Việt Nam lại nhiệt liệt chào mừng
ngày Nhà Giáo Việt Nam. Những nỗi vất vả, nhọc nhằn của những người làm nghề
giáo, giờ đây được đền đáp bằng những bó hoa, những lời chúc vô cùng ý nghĩa của
chính người học trò mà xưa kia mình đã dạy dỗ, bảo ban. Trên khuôn mặt của họ
lúc bấy giờ rạng rỡ một nụ cười. Vâng, họ hạnh phúc, hạnh phúc không phải vì được
đền đáp mà hạnh phúc vì được gặp lại những đứa con thân yêu mà họ đã coi như một
phần của cuộc đời mình.
Cuộc sống dù có bao biến đổi nhưng nào đâu làm
phai mờ đi tình cảm của người thầy người cô dành cho học sinh thân yêu.
Tình cảm ấy thiêng liêng, cao quý biết nhường nào. Tình yêu thương ấy đã sưởi ấm
tâm hồn của biết bao người học sinh trong suốt cả cuộc đời đi học. Nếu một mai
đây tôi không còn là một đứa trẻ, nếu một mai đây tôi rời khỏi sự ủ ấp của gia
đình và nhà trường để tiếp tục bước đi và thử thách mình trên quãng đường còn lại,
thì tôi sẽ không quên đâu! Không bao giờ quên công ơn sâu nặng và tình cảm bao
la của thầy cô dành cho tất cả học sinh của mình, những đứa con mà họ coi như
máu thịt, như một phần của cuộc đời.
(Nguyễn Văn Song Vĩnh - lớp 7/8)